Ngày ấy Điện Biên

Email In PDF.

alt(Giải xuất sắc Liên hoan đưa thông tin về cơ sở tại Điện Biên)
 

Hoạt kịch sử thi: NGỌC CƯƠNG
Nhân vật:
Ông Quý : Thượng tá
Bà: Vợ ông Quý
Út: Con trai ông Quý
Khơ- chang- ban: Người yêu con trai ông Quý
 
ĐOẠN 1: Tại nhà ông Quý
Trên đốc lịch nổi bật tờ lịch ngày 7-5. Ông Quý mặc áo đeo hàm Thượng tá. Trong tiếng nhạc trầm hùng bài “Giải phóng Điện Biên”, ông

đang gắn những tấm huân huy chương vào ngực áo. Bà Quý từ trong bước ra. Bà đứng ngắm nhìn ông tươi tắn:
Bà: - Trông ông hôm nay đẹp quá!
Ông: - Bà có biết hôm nay là ngày gì không?
Bà: - Sao tôi lại không biết.
Trên tờ lịch nổi lên đậm nét.
Chiến thắng Điện Biên ngày mồng bảy tháng năm
Bốn mươi năm trang sử ấy hào hùng
Cả dân tộc này ai mà không nhớ.
Ông: - Đúng. Thuở ấy Điện Biên trong những ngày máu lửa
Tôi với bà nhiều kỷ niệm lắm đây.
Hồi ấy bà còn là một cô gái Nho Quan má đỏ hây hây
Gánh gạo từ Quỳnh Lưu lên tận Hồng Cúm, Him Lam nuôi bộ đội chúng tôi ăn no đánh thắng.
Bà: - Và hồi ấy ông là một chàng trai Yên Mô
Theo tiếng gọi cụ Hồ, ông vào vệ quốc quân
Suốt 56 ngày đêm khoét núi, ngủ hầm.
Bộ đội các ông cùng với quân dân cả nước đã làm nên Điện Biên lẫy lừng lịch sử.
Ngày kỷ niệm này đáng lẽ trông ông phải hân hoan, rạng rỡ.
Thế mà sao trong khoé mắt ông, tôi thấy đượm vẻ buồn.
Ông: - Bà đúng là một cô giáo. Bà tinh ý lắm.
Tôi vừa nhận được thư của thằng Út từ Tuần Giáo gửi về
Trong thư có đoạn:
Nó cậy nhờ tôi lên xin với ông đại tá Lê Yên
Là bạn của tôi từ thuở lính Điện Biên
Xin cho nó được ra quân trước hạn.
Bà: - Nó xin ra quân?
Ông: - Vâng.
Bà: - Nó mới được một năm nghĩa vụ.
Ông: - Đúng.
Nó bảo rằng đất nước ta đã hoà bình vĩnh viễn
Đã mở cửa làm ăn thông thoáng với năm châu
Đã khép lại quá khứ, đã mở rộng tương lai
Đã cùng nhau xây lại nước đẹp giàu
Thì người lính chúng con đâu phải còn trọng trách.
Bà: (Lặng người)- Thì người lính chúng con đâu phải còn trọng trách!
Ôi, thằng Út, con tôi!
Nó được ăn được học, được hưởng thụ hoà bình
Nó không biết rằng thế hệ cha nó đã phải hy sinh
Biết bao ngày đêm đầu nung lửa sắt
Chiếu đất, màn sương, mưa dầm, cơm vắt
Máu trộn bùn non, gan không núng, chí không mòn
Mới có được Điện Biên chói lọi
Nó không biết rằng thế hệ anh nó đã phải biết bao năm tháng
Xương trắng dãy Trường Sơn, máu đỏ dòng Bến Hải
Mới có được Nam - Bắc một nhà
Đất nước này giờ mới nảy nụ, khai hoa
Thì con tôi đã định buông lơi tay súng. (bà rân rấn lệ)
Ông: - Thế đấy...
Bà ơi, tôi định bàn với bà thế này
Bà - Vâng, ông cứ nói!
Ông: - Tôi với bà nay đã nghỉ hưu
Tuy tuổi cao nhưng đôi chân còn vững
Con cháu ta nó còn trẻ người non dạ
Có những lúc hướng đi còn chao đảo, chòng chành
Lỗi này, một phần lớn cũng bởi tại cha anh
đã buông lỏng, đã không luôn rèn cặp.
Tôi muốn cùng bà trở lại miền Tây Bắc
Để ôn lại những kỷ niệm xưa và tiếp cho con thêm sinh khí.
Bà: - Vâng. Tôi xin đồng ý.
Ông: - Thế thì hay lắm. Nào, tấm huy hiệu Điện Biên đâu, bà hãy cài vào!
 
(Bà xúc động lấy tấm huy hiệu đưa cho ông. Ông cài vào ngực cho bà. Hai ông bà cùng đứng hướng về một phía xa vời. Hậu trường vang

lên khúc nhạc hành khúc trầm hùng):
“Qua miền Tây Bắc núi vút ngàn trùng xa
Suối sâu đèo cao, bao khó khăn vượt qua
Bộ đội ta vâng lệnh Cụ Hồ...”
Tiếng hát nhỏ dần, xa dần. Tiếng thơ Tố Hữu vang vọng lên trong nhạc:
Phò Tào, Mường Khủa, Mường Tranh
Mường La, Hát Lót, chân anh đã từng
Anh về cối lại vang rừng
Chim reo quanh lối, gà mừng dưới chân
Anh về sáo lại ái ân
Đêm trăng hò hẹn trong ngần tiếng ca.
(Ánh sáng mờ dần, mờ dần... Tắt đèn hết cảnh).
 
ĐOẠN 2: Tại ngã ba Tuần Giáo
Út trong bộ quân phục mới, ve áo binh nhất, cùng Khơ - chang - ban, cô gái Thái xinh tươi đang đứng nhìn về phía suối vẻ chờ đợi.
Khơ- chang- ban: - Anh út à, liệu hôm nay bố mẹ anh có lên đây không?
Út: - Có chứ. Bố mẹ anh điện lên cho anh là hãy đón bố mẹ ở ngã ba Tuần Giáo này mà.
Khơ- chang- ban: - Anh út hãy giới thiệu về quê anh cho Khơ - chang -
ban nghe đi!
Út: - Nếu được ra quân, anh sẽ đưa Khơ - chang - ban về quê anh thăm cố đô Hoa Lư, nơi Đinh Bộ Lĩnh ngày xưa đã cùng mục đồng cưỡi

trâu làm voi chiến, rồi bẻ lau làm cờ tập trận; nơi mà vua Đinh Tiên Hoàng đã dẹp tan 12 xứ quân ; nơi mà Thái hậu Dương Vân Nga cũng

xinh tươi như Khơ - chang - ban ấy đã trao tấm áo long bào cho thập đạo tướng quân Lê Hoàn để thống nhất giang sơn thu về một mối.

Quê anh có thị xã Ninh Bình đầy thơ mộng, có dòng Vân Giang năm tháng êm trôi, có Dục Thuý Sơn soi mình trên dòng sông Đáy. Anh

sẽ đưa Khơ - chang - ban đi thăm danh thắng Bích Động thần tiên. Anh và em sẽ ngồi trên chiếc thuyền con bồng bềnh du xuân Tam

Cốc. Anh sẽ đưa em đi từ lúc ông mặt trời mọc cho đến lúc trăng lên, đi mỏi cái đôi chân này mà vẫn chưa hết vùng Vịnh Hạ Long cạn quê

anh đâu Kha- chang- ban ạ.
Khơ - chang - ban: - Ôi, mới nghe anh út nói mà em đã muốn em có cái
đôi chân như chân con sóc, có đôi cánh như cánh con chim Brao để được chạy nhảy, được bay ngay về nơi cố đô Hoa Lư ấy.
Út: - Đúng đấy Khơ- chang - ban ạ. Bây giờ cụ đã là một thượng tá và cụ đã nghỉ hưu.
Khơ - chang - ban: - Thế còn mẹ anh?
Út: - Mẹ anh là một cô giáo và cụ cũng đã hưu rồi. Bố mẹ anh lên đây, chúng mình sẽ xin với hai bên bố mẹ cho chúng mình cưới nhau

giữa mùa hoa ban này Khơ - chang - ban nhé!
Khơ- chang- ban: - Ứ ừ không đâu. Khơ- chang -ban còn phải đi học
thêm cái chữ để Khơ- chang- ban cũng được làm cô giáo như mẹ anh út ấy. Cái bản của Khơ - chang - ban  bây giờ mới chỉ no cái bắp, no

cái hạt gạo nương thôi, chứ còn đói cái chữ lắm.
Út: (Chỉ tay phía xa)- Kia rồi? Khơ - chang - ban ơi, bố mẹ anh đã tới kia rồi.
Khơ - chang - ban: - Ôi bố mẹ anh đẹp quá? Trên ngực bố anh, huân huy
chương lóng lánh như những hạt kim cương. Trông mẹ anh giống hệt cô hiệu trưởng ở trường Khơ - chang - ban vậy.
(vừa lúc ấy, hai ông bà bước tới)
Út: (reo lên) -Ôi, con chào bố mẹ.
Khơ - chang - ban: (Hơi thẹn)- Cháu xin chào hai bác!
Hai ông bà tươi cười đáp lễ
Út: - Con giới thiệu với bố mẹ: Đây là Khơ - chang - ban, giáo sinh trường sư phạm, nơi con đóng quân. Chúng con đã quen nhau và đã

yêu nhau như trong thư trước con đã viết về cho bố mẹ.
Hai ông bà: - Hai bác chào cháu.
Ông: - Ôi, Tuần Giáo đổi thay nhiều quá? Bốn mươi năm trước, đây còn là một vùng hoang mạc. Bộ đội chúng tôi hành quân qua phải rẽ

lau lách mà đi. Thế mà nay đồng ruộng đã xanh rì, nhà cửa đã mọc lên san sát.
Khơ- chang– ban: - Dạ cháu xin mời hai bác về nhà cháu ở bản Tà Khơm!
Ông: - Hai bác xin cảm ơn! Hẹn lúc quay về hai bác sẽ vào thăm gia đình và thăm bản cháu.
Út: - Bố mẹ còn định đi đâu bây giờ?
Ông: - Bố mẹ lên thị xã Điện Biên.
Đã hẹn hò nhau nhân ngày kỷ niệm
Những bạn bầu, những đồng đội năm xưa.
Sẽ gặp nhau sau bốn mươi năm xa cách.
Út: - Thưa bố mẹ, chúng con muốn được đi theo cùng bố mẹ!
Ông: - Hay lắm. Nào, ta đi bà! Ta đi các con?
(Họ cùng bước đi trong ánh sáng chập chờn. Nhạc hành khúc “Đường lên Tây Bắc” lại vang lên … cứ xa dần, nhỏ dần. Đèn tắt hết cảnh).
 
ĐOẠN 3: Đỉnh dốc Pha - Đin
Ông: - Đây là đâu bà có nhớ không?
Bà: - Dẫu bốn mươi năm xa cách, tôi vẫn nhớ như in
Đây đỉnh dốc Pha- Đin, nơi tôi gặp ông ngày ấy
Ông: - Con ơi, ngày ấy mẹ con còn trẻ
Mười tám tuổi xuân, mắt đen láy hạt huyền
Mái tóc dài bay lẫn trong mây
Đôi má hây hây, đôi môi đỏ thắm
Gánh gánh gạo đầy rung rinh lá nguỵ trang
Mẹ là cô gái xinh nhất trong đoàn
Tiếng hò của mẹ trong như tiếng sáo, ngọt như tiếng đàn
Tiếng hò ấy đã làm rung trái tim người lính.
Khơ - chang -ban: - Bác ơi, bác hãy hò đi
Bác hãy cho lớp trẻ chúng cháu được nghe tiếng hò của cô gái dân công bốn mươi năm về trước.
Bà: - Ừ, Bác sẽ hò để các con nghe.
Giọng hò của bác giờ đây không còn ngọt ngào như trước, nhưng tình của bác đối với người lính Cụ Hồ thì chẳng lúc nào phai (Bà cất

tiếng hò)
- Ơ hò… Đèo cao thì mặc đèo cao
Tinh thần tiếp vận còn cao hơn đèo.
- Ơ hò… Pha - đin dẫu đốc có dài
Vì yêu anh bộ đội đêm ngày em cứ leo.
Khơ - chang- ban: - Ôi, bác hò còn hay lắm. Nghe tiếng hò của bác,bỗng
 dưng cháu cũng muốn được làm cô gái tiếp vận dân công cái thuở Điện Biên ấy.
Ông: - Nghe tiếng hò của mẹ, đơn vị của bố bèn cử bố hò đối lại.
Út: Thế bố hò đối lại thế nào ạ?
Ông: - Bố hò thế này:
- Ơ hò… Hỡi người em gái tiếp vận kia ơi,
Cơm nắm ăn với muối vừng
Yêu anh bộ đội thì đừng chê đen
- Ơ hò… Bao giờ chiến thắng Điện Biên
Thì anh xin được bén duyên cùng nàng.
Và các con ạ, ngay cái đêm hôm ấy, đêm 26-2-1954 có phải không bà?
Bà: - Đúng như vậy.
Ông: - Trên đỉnh đèo Pha- Đin này, mẹ con, người con gái dân công tiếp vận thuở ấy cùng với bố, người lính Điện Biện Phủ năm xưa đã

nắm chặt tay nhau, đã yêu nhau và hò hẹn sẽ cưới nhau sau khi Điện Biên chiến thắng.
Bà: - Và các con ơi cũng cái đêm ấy, cũng ngay tại đỉnh Pha - Đin này vào lúc 3 giờ 20 phút, máy bay địch kéo tới thả hàng chùm bom Na

pan xuống đây. Khói lửa mịt mùng, tiếng bom dậy đất. Đoàn dân công tải gạo Ninh Bình của mẹ 18 anh chị em đã vĩnh viễn nằm lại ở đỉnh

đèo này.
(Bà đứng im lặng một lúc lâu, rồi bà đốt một nắm nhang cắm xuống đỉnh đèo. Nước mắt bà dưng dưng)
-Hỡi các anh, các chị
Hỡi những chiến sĩ tiếp vận dân công?
Máu của các anh, các chị đã đổ xuống đây ngày ấy
Để cho cuộc sống hôm nay đang lộc biếc xanh chồi…
Khơ - chang – ban: (Quỳ dưới chân bà)
- Mẹ! Bố mẹ hãy cho phép con
Một đứa con gái Thái của bản Tà Khơm
Một con chim non của miền Tây Bắc được gọi bố mẹ từ giờ phút này!
Bà: - Cám ơn con!(bà nâng cô dậy và ôm chặt vào lòng)
Ông: - Ta đi thôi bà! Đi thôi các con! Đường còn dài và còn nhiều chỗ phải dừng chân.
(Họ lại bước đi trong ánh điện chập chờn. Tiếng thơ trầm hùng vang vọng lên)
Những bàn tay xẻ núi lăn bom
Nhất định mở đường cho xe ta lên chiến trường tiếp viện
Và những chị, những anh ngày đêm ra tiền tuyến
Mấy tầng mây gió lớn, mưa to
Dốc Pha - đin chị gánh, anh thồ
Đèo Lũng Lô anh hò chị hát
Dù bom đạn xương tan thịt nát
Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh
Hỡi các chị, các anh
Trên chiến trường ngã xuống
Máu của anh chị, của chúng ta không uổng
Sẽ xanh tươi đồng ruộng Việt Nam
Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam
Hoa mơ lại trắng vườn cam lại vàng.
(Ánh sáng mờ dần mờ dần. Tắt đèn hết cảnh)
 
ĐOẠN 4: Kéo pháo vào trận địa
Ông: - Đây là đâu bà có biết không?
Bà: - Điện Biên Phủ mênh mông
Có trăm ngàn kỷ niệm
Ông đã từng chứng kiến
Ông hãy kể các con nghe!
Ông: - Ừ. Bố sẽ kể các con nghe
Giữa mùa xuân năm ấy
Lệnh của Bác Hồ vang dậy
Lệnh của đồng chí Võ Nguyên Giáp, của Bộ Tổng tham mưu
Chiến sĩ ta hò reo
Kéo pháo vào trận địa
Khắp núi rừng chuyển thế
Cả mặt trận hào hùng
Đường trơn như mỡ
Dốc núi treo leo
Kéo pháo lên đèo
Nhích từng li một
Đồng đội của tôi
Áo đẫm mồ hôi
Đôi tay phồng rộp
Pháo có nguy cơ bị tụt.
Các con biết không
Chính chỗ này đây. Vâng, chính chỗ này đây
Chiến sĩ của tôi
Anh Tô Vĩnh Diện
Người trai anh hùng
Không chút ngập ngừng
Đã chèn lưng cứu pháo
Thân nát nhừ, mắt nhắm vẫn còn ôm
(Tất cả lặng dài. Bà Quý thắp 3 nén nhang cắm xuống)
Bà: - Tô Vĩnh Diện anh ơi! Người trai hùng đất Việt
Người hào khí của một thời
Anh ngã xuống cho cây đời xanh lá
Cho hoa ban trắng xoá đất Điện Biên
(xa xa, tiếng hát hò kéo pháo vang lên)
Ông: - Các con có nghe thấy gì đó không?
Út và Khơ- chang – ban: - Tiếng hò kéo pháo bố ạ.
Ông: - Đó là tiếng hát, tiếng hò của những chiến sĩ của những linh hồn đồng đội bố vẫn đang say sưa với với chiến thắng hào hùng. Ta

đi tiếp nào bà! Hãy đi tiếp các con!
(Họ bước đi trong ánh sáng chập chờn và trong tiếng khúc nhạc Hò kéo pháo vang xa. Tắt đèn hết cảnh)
 
ĐOẠN 5: Lấy thân làm giá súng
Ông: - Và kia nữa, trên mảnh đất mà chúng ta đang đứng.
Một sự kiện anh hùng muôn thuở còn ghi
Mặt trận Điện Biên đang trong những ngày gay cấn
Quân giặc từ thượng Lào kéo về chi viện cho Điện Biên
Phải chặn chân chúng lại, phải đánh tan tác chúng ra
Súng của ta nhả đạn, bọn chúng dãy dụa hò la
Như thú dữ cùng đường, chúng ào ào xông tới
Đồng đội của tôi đã nhiều người máu chảy đầu rơi
Giặc đã tiến gần mà súng thì gãy giá
Tôi đang loay hoay khó xử thì Bế Văn Đàn, người anh hùng gan dạ băng lên khỏi chiến hào, nhào tới nâng cao súng lên, lấy thân mình

làm giá súng, chặn đứng quân thù và anh đã nát ngực hy sinh.
(Tất cả lặng dài)
Ông: - Bế Văn Đàn ơi!
Máu của anh đã đỏ thắm đất này
Nhưng linh hồn anh thì đời đời bất diệt.
(Ông cúi xuống bốc một vốc đất lên hôn. Mọi người làm theo)
Bà: - Anh Bế Văn Đàn ơi!
Máu anh đổ xuống cho chúng tôi được sống
Cho dòng sông Nậm Rốm thanh bình
Cho núi rừng Tây Bắc mãi tươi xanh
Cho Điện Biên thành bài ca bất hủ.
Út: - Bố ơi, cho chúng con được thắp nắm nhang để tưởng nhớ đến người anh hùng, người đồng đội của bố năm xưa.
(Ông gật đầu Út và Khơ- chang- ban thắp nhang. Mọi người đứng lặng dài. Trong hậu trường vang lên khúc hát bài: “Bế Văn Đàn”. Ánh

sáng mờ dần, mờ dần. Hết cảnh).
 
ĐOẠN 6: Điện Biên Phủ
Ông: - Đây rồi. Bà ơi, các con ơi, Điện Biên Phủ đây rồi!
Cái lòng chảo năm xưa chi chít bốt đồn; dọc ngang chiến hào chiến luỹ, nơi 16 ngàn quân viễn chinh tinh nhuệ mà quân địch vẫn thường

huênh hoang ngạo nghễ: Cứ điểm này, nơi cửa ngõ Đông Dương, Cộng sản dù trăm kế ngàn phương cũng bất khả xâm phạm.
Đây rồi, các con ơi, ngọn đồi A1
Nơi mà cách đây 40 năm trước
Bom đạn thù đã cày xới tung lên
Nhưng chiến sĩ ta vẫn gan vững dạ bền
Bám chặt dưới chiến hào chờ lệnh xung phong.
Và kia!Lỗ châu mai địch suốt đêm ngày xối lửa
Chặn đường ta để bảo vệ trung tâm
Giữa lúc ấy Phan Đình Giót xuất thần
Nhanh như chớp băng lên lấy thân mình bịt lửa
Tiếng súng thù câm bặt
Bộ đội ta ào lên
Hoàng Quốc Vinh, người con của đại đội Tạ Quốc Luật.
Cầm ngọn cờ hồng phần phật tung bay
Nhanh như mũi tên, anh lao tới nóc hầm này
Hôm ấy, trưa mồng 7 tháng 5
Anh đã cắm mốc son trên nóc hầm Đờ Cát.
Bà: - Vâng. Đúng lắm! Một mốc son của dân tộc
Các con ơi, mồng 7 tháng 5
Cái ngày đã làm kẻ thù bạt vía, làm thời đại xôn xao
Nước Việt Nam ta, ôi rất đỗi tự hào
Đã sinh ra những chàng trai Phù Đổng.
Cảm ơn các anh, những anh hùng liệt sĩ
Các anh ngã xuống cho non sông đứng dậy
Cho Điện Biên bừng sáng góc trời.
(Cả 4 người đứng kết thành 1 bức tượng đồng. Tiếng thơ trầm hùng trong hậu trường vang lên):
Tin về nửa đêm
Hoả tốc hoả tốc
Ngựa bay lên dốc
Đuốc chạy sáng rừng
Chuông reo tin mừng
Loa kêu từng cửa
Làng bản đỏ đèn đỏ lửa
Hoan hoa chiến sĩ Điện Biên!
Hoan hô đồng chí Võ Nguyên Giáp
Sét đánh ngày đêm xuống đầu giặc Pháp
Vinh quang Tổ quốc chúng ta
Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà
Vinh quang Hồ Chí Minh, Cha của chúng ta ngàn năm sống mãi
Quyết chiến, quyết thắng cờ đỏ sao vàng vĩ đại
Kháng chiến ba ngàn ngày
Không đêm nào vui bằng đêm nay
Đêm lịch sử Điện Biên sáng rực
Trên đất nước như huân chương trên ngực
Dân tộc ta, dân tộc anh hùng
Ông: - Bà ơi, các con ơi, hãy thắp nhang lên!
Hãy đi tới nghĩa trang cắm vào mộ chí
Của các anh, các chị
Của cô bác, ông cha
Đã hy sinh cho đất nước nhà
Đã cống hiến trọn đời cho Tổ quốc.
(Họ cùng thắp nhang đi tới nghĩa trang)
Út, con ơi!
Kia, chú của con năm đấy
Và làng ta 17 chiến sĩ đã nằm đây
Tỉnh Ninh Bình ta 624 người con đã ngã xuống nơi này
Cho đất nước, cho Điện Biên đi vào lịch sử.
(Họ đi cắm nhang vào các mộ chí. Tất cả lặng dài. Tiếng nhạc Hồn tử sĩ cất lên)
Ông: - Nào bây giờ thì bố đưa con đến gặp ông đại tá Lê Yên.
Út: - Thưa bố, để…
Ông: - Để bố xin cho con được ra quân trước hạn.
Út: (Quỳ trước chân ông) - Bố. Con xin bố! Bố mẹ ơi, con đã hiểu rồi.
Đất nước có đẹp giàu, gia đình có ấm no hạnh phúc.
Nhưng nếu không bảo vệ Tổ quốc, không gìn giữ biên cương thì giàu đẹp, hạnh phúc kia cũng sẽ mỏng manh như tờ lịch treo tường. Xin

bố mẹ cho con được làm tròn nghĩa vụ.
Ông: - Giỏi lắm, hãy đứng lên con. (Ông nâng út đứng lên)
Khơ-chang-ban: (Tươi vui)- Ôi kìa bố mẹ ơi, anh út ơi!
Khắp mọi nơi đang nổi chiêng nổi trống
Mường Thanh đang xoè Thái hân hoan
Tiếng sáo, tiếng khèn đang vút lên từ Hồng Cúm, Him Lam
Cả Tây Bắc đang bừng lên mở hội 40 năm Điện Biên lịch sử.
           (Mọi người sung sướng rạng rỡ nụ cười. Trong khúc nhạc hào hùng Giải phóng Điện Biên)
                     

thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re

Tin mới hơn: