Nhà có phúc

Email In PDF.

altHoạt cảnh của Ngọc Cương

Nhân vật:

Út:  Vui vẻ, hài hước

Hiền:  Vợ Út, xinh tươi

Ông bố:  Gia trưởng

Xuân:  Bạn Hiền, nhanh nhẹn, lanh lợi

Mở màn:Chuyện kịch xảy ra tại nhà vợ chồng Út

Út: (Đang giặt giũ cho vợ. Anh vừa làm vừa vui vẻ hát)

- Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao.

Đế:- Làm gì mà yêu đời thế anh Út ơi?

Út: - Bà con hỏi tôi làm gì ư? Tôi trả lời nhé:

(Hề chèo)- Anh giặt váy áo cho em. Quét nhà, rửa bát để xem ai cười. Em là một nửa của tôi. Vợ chồng hạnh phúc đẹp tươi cuộc đời.

 Đấy. Ai cười thì cười đi xem nào.

Ông bố:(Vào đứng từ lâu mà Út không hề biết)

- Hừ. Ôi thằng Út dòng dõi của tôi, nó đang đổi đời lộn ngược.

Út: (Giật mình quay ra)- Bố. Bố lên từ bao giờ vậy?

Ông bố: - Bố lên lâu rồi nhưng thấy con đang say sưa cái công việc lạ đời nên bố đứng lặng tiếng im hơi không sao hiểu nổi.

Út: - Kìa bố, chẳng lẽ cái việc con đang làm là sai hay sao thưa bố?

Ông bố: - Đàn ông là đấng nam nhi. Nam nhi mà giặt váy, quét nhà. Là để đàn bà nó cưỡi lên vai. Con hiểu chưa hả Út?

Út: - Sai. Cái quan niệm ấy hoàn toàn sai rồi bố ạ. Theo con: Đã là vợ chồng, phải chia ngọt sẻ bùi, phải đồng cam cộng khổ. Con nghĩ rằng là nam hay nữ cũng đều là cha mẹ sinh ra, đều có quyền như nhau. Đó là quyền bình đẳng.

Ông bố: - Thôi được. Hôm nay ngày nghỉ. Thế cái con vợ mày nó đi đâu mà nó để cho mày phải tề gia nội trợ?

Út: - Nhà con đi tập văn nghệ chuẩn bị cho hội thi. (nhìn đồng hồ) Có lẽ cô ấy cũng sắp về.

Ông bố: (Cười khẩy)- Ừ. Thế đấy. Vợ đi nhảy múa hát ca. Chồng thì hăm hở ở nhà ô – sin.

(Hát nhạo)- Rế đã trên nồi /Ôi thôi rế đã trên nồi/ Tôn ti trật tự nhà tôi còn gì/ Đáng buồn cho cái đấng nam nhi.

Út. Nghe bố hỏi đây!

Út: - Vâng. Con đang nghe đây ạ.

Ông bố: - Vợ mày nó đang mang thai đứa thứ hai có đúng không?

Út: Vâng, đúng ạ.

Ông bố: - Qua siêu âm, chúng mày biết chắc chắn nó cũng là con gái phải không?

Út: - Chính xác như vậy ạ.

Ông bố: - Thế vợ chồng mày định xử lí cái thai ấy như thế nào?

Út: - Chúng con đang bồi dưỡng cả vật chất lẫn tinh thần

Để công chúa giáng trần được thông minh khoẻ mạnh.

Ông bố: - Đúng là bất hạnh. Đứa thứ nhất nữ nhi. Đứa thứ nhì công chúa.

Con biết không. Bố già chẳng ngại đường xa. Lặn lội lên đây chính là để bảo ban con: Hãy giữ vẹn tròn cho cái dòng cái giống.

(Với khán giả)- Bà con biết không/Vợ chồng tôi 9 lần sinh con là 9 lần nghẹt thở./Vô phúc cho tôi toàn một lũ vịt giời/ Vì giống vì nòi mãi đến lần thứ 10, ông trời mới cho thằng Út/ Vậy là nhà có phúc. Còn có đứa nối dõi tông đường/ Thế mà thằng Út con tôi… (Ông lắc đầu ngán ngẩm) Này Út!

Út: - Dạ. Bố gọi con?

Ông bố: - Bố biết pháp lệnh của Nhà nước là mỗi cặp vợ chồng chỉ được sinh từ 1 đến 2 con.

Út: - Đúng như vậy đấy bố ạ. Nếu sinh đứa thứ 3, là Đảng viên như chúng con thì sẽ bị kỉ luật Đảng.

Ông bố: - Thế cho nên con phải bảo vợ con hãy huỷ cái thai ấy đi. Để lần sau sinh cho ông bà một thằng cu đích tôn đích giống.

Út: - Bố bảo huỷ thai?

Ông bố: - Đúng thế.

Út: - Nhưng thưa bố, nếu cái thai lần thứ 3 cũng lại là con gái?

Ông bố: - Huỷ tiếp.

Út: - Và lần thứ tư cũng lại ả vịt giời?

Ông bố: - Hút hoặc nạo chẳng có sao.

Út: - Lần thứ năm không phải thằng cu mà cũng là hoa thơm bướm lượn?

Ông bố:- Con phải học bố: Quyết phấn đấu đến cùng./ Trời phật chẳng phụ lòng/ Cố mãi ắt thành công.

Út: - Thưa bố, bao giờ con cũng học bố, nghe và làm theo bố. Nhưng riêng vấn đề này con không thể nào nghe và làm theo bố được.

Ông bố: - Nếu con kiên quyết thế thì bố sẽ dứt tình.

Út: - Thế là bố trọng nam khinh nữ.Một quan niệm cổ xưa đã lạc hậu lỗi thời.Luật bình đẳng giới chúng con học kĩ rồi. Bố của con ơi!

Ông bố: - Cổ xưa ư? Lỗi thời lạc hậu ư? (Ông vừa buồn vừa giận)

- Tao về đây. (Ông bước lảo đảo rồi hát): Tao về với chốn cổ xưa/ Còn gì tông giống mà mơ giữ gìn./Đất trời đảo lộn ngả nghiêng…

(Ông bước ra về thì Xuân vui vẻ bước vào ngăn lại)

Xuân: - Con chào bác. Kìa bác! Bác vừa lên chơi sao đã vội về?

Ông bố: - Chị bảo tôi ở lại làm gì. Thằng Út con tôi, một thằng vô phúc.

Xuân: - Thưa bác, anh Út vừa được chị em chúng con bình chọn. Anh là người đàn ông siêu mẫu của công ty đấy bác ơi.

Ông bố: - Siêu nhôm hay là siêu đất?

Xuân: - Ôi, bác biết không:Anh Út là công nhân sản xuất giỏi. Là tay vợt cầu lông hay. Là người chồng yêu thương vợ đắm say. Là người cha quý mến con nhất mực.

Út: - Con giới thiệu với bố: Đây là chị Xuân- Trưởng ban nữ công. Người bạn thân của cô Hiền- vợ con, cùng trong phân xưởng. Một nhân tố trong phong trào thi đua “Giỏi việc nước đảm việc nhà”. Đã được tặng cờ, hoa và bằng khen của Trung ương Hội.

Xuân: - Trong đó có cả chị Hiền và tập thể nữ của công ty. Bác ơi, công ty chúng con 65% là lao động nữ. Các mặt hàng xuất khẩu. Đã vượt trùng dương đi đến mọi bến bờ. Được bạn bè quốc tế chuộng ưa. Thành quả ấy chính là do chị em phụ nữ chúng con làm nên bác ạ.

Út: - Thế mà chị ơi. Bố em vẫn xem thường giới nữ. Coi là vịt giời, chẳng phải thứ cầu mong. Bố em bảo sinh con trai để nối dõi tổ tông. Còn đẻ con gái coi như không tính sổ.

Xuân: - Thưa bác, phụ nữ thời nay được tôn vinh là phái đẹp. Được có quyền bình đẳng với phái mày râu. Là một nửa của nhau. Cũng lao động trí óc, cũng lao động chân tay, kém gì đâu nam giới. Xin mời bác ở lại chơi. Bác sẽ rất vui khi nhìn thấy cả một đàn vịt giời của công ty chúng con đang đua nhau tung cánh.

Hiền: (Vừa lúc ấy bước vào)- Con chào bố. (Với Út)- Bố lên lâu chưa anh Út?

Út: - Bố vừa lên song đã lại định về.

Hiền: - Vì sao thế ạ?

Út: - Vì cái thai em đang mang là nàng công chúa. Bố đòi huỷ bỏ, đòi sinh hoàng tử, để giữ lấy tông.

Hiền: - Không. Không. Em phản đối đến cùng.

(Với bố)- Thưa bố, nếu chỉ vì gái hay trai mà phải huỷ bỏ thai. Việc làm ấy là sai, là phi đạo đức. Luật bình đẳng giới trong lĩnh vực y tế đã quy định rõ ràng. Con cứ thế con làm. Con không theo ai hết.

Ông bố: - Luật. Con định giở luật ra với bố ư? Thôi được. Phép vua thua lệ làng. Đất có lề, quê có thói. Bây giờ nghe bố nói. Con nghe cha là nhà có phúc. Còn nếu như các con cứ khăng khăng một mực. Thì lập tức bố về ngay. Và tình nghĩa cha con đến đây coi như đã cạn. (Mọi người im lặng. Nhạc tâm trạng căng thẳng. Xuân nháy Hiền tới một góc sân khấu. Họ thì thầm bàn bạc cùng nhau. Lát sau, Hiền lại gần ông bố.)

Hiền: - Thưa bố, vừa rồi con đã quá lời với bố. Con sai rồi. Con xin lỗi bố, mong bố dung tha. Phận làm dâu con xin giữ nếp nhà. Con xin làm theo ý bố.

Xuân: - Đúng. Thế mới là dâu thảo.

Thưa bác, chẳng phải đâu xa. Bác sĩ khám chữa tư ngay ở cạnh nhà. Bác yên tâm. Việc làm này sẽ xong ngay chốc lát

(Với Hiền)- Chúng ta đi thôi Hiền!

(Họ thu xếp định đi. Út cũng định đi cùng.)

Hiền: - Anh ở nhà tiếp bố. Em đã có chị Xuân. Nếu chẳng may có việc gì cần, em sẽ qua điện thoại. Bố ở nhà chúng con đi ạ.  (Họ đi khuất. Nhạc tâm trạng. Không khí căn nhà lại nặng nề căng thẳng.)

Út: - Bố ơi, sao lòng con nặng trĩu, ghê lạnh toàn thân. Ôi, cũng một sinh linh… Một việc làm con cảm thấy như bất nhân, thất đức.

Thôi, bố ở nhà. Con không thể nào đứng ngồi yên được.

(Anh chạy vụt đi. Sân khấu còn lại một mình ông bố. Ông thấy lẻ loi cô độc. Bỗng ông run sợ. Ông lẩm bẩm khấn cầu.)

Ông bố: - Tôi cầu trời khấn phật. Cho công việc êm trôi. Cho con dâu của tôi. Được bình yên vô sự.

Xuân: (Đột ngột chạy vào)- Bác ơi, anh Út đâu rồi?

Ông bố: (Hốt hoảng, trố mắt.)- Sao? Có chuyện gì hở chị?

Xuân: (Nhịp một)- Gay go rồi bác ạ. Cái thai ngoài ba tháng. Thai đã khoẻ lại to. Hút không xong, nạo càng bất ổn.

Ông bố: - Vậy phải làm gì bây giờ hở chị?

Xuân: - Phải ăn dao là cái chắc. Bác sĩ bảo nếu phẫu thuật, phải xử lí cái dạ con. Và bác biết không? Rất có thể sẽ tuyệt đường sinh đẻ.

Ông bố: - Thế là khốn nạn rồi. Ôi, tôi đã làm hại con tôi rồi. Bố đã sai rồi. Sai thật sự rồi hỡi các con ơi.

(Ông lảo đảo suýt ngã. Vừa lúc ấy Út về.)

Út: - Kìa bố! (Anh đến đỡ lấy ông)

Ông bố: - Út đấy à con? Thế nào, vợ con sao rồi?

Út: - Vợ con vẫn đang nằm trên bàn mổ. Trước khi kí giấy cam đoan, con về hỏi bố. Mổ hay không con xin bố chỉ đường.

Ông bố: - Không. Không có nạo hút, mổ xẻ cái gì. Hãy đưa nó về đợi đến kì mãn nguyệt khai hoa. Bố đã nhận ra rồi. Không có đàn bà thì sao có đàn ông. Dù gái hay trai cũng đều là giống dòng Âu - Lạc. Là cháu của ông bà, con của mẹ cha. Luật bình đẳng giới của Nhà nước ta quả là đúng đắn.

Hiền: (Vừa lúc ấy chạy vào tươi tắn)- Ôi bố! Chúng con cảm ơn bố! (Tất cả đến ôm lấy ông. Ông vô cùng xúc động)

Ông bố: - Bố đã sai rồi, Bố xin lỗi các con. Thế là các con đã hơn hẳn bố.

(Với khán giả)- Bà con ơi, con hơn cha là nhà có phúc.

(Hạ màn)

thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: