Tuổi hai mươi

Email In PDF.

alt Trích hoạt cảnh chèo: NGỌC CƯƠNG

 

 

 

 

 

 

Nhân vật: Thầy Việt : Hiệu trưởng trường cấp 3

Bà Thủy  :   Vợ thầy Việt

Thái:            Người được thầy Việt cưu mang

Yên:            học sinh cũ thầy Việt

Vân:             vợ Yên

Thơ :           con gái Yên và Vân

Sáu Lém:     lái xe cho Yên

Phần II: CẤT CÁNH

Sân khấu ước lệ. Mở màn, nhạc vui tươi mát, Yên từ trong hớn hở bước ra ngắm nhìn bốn phía rồi cất tiếng hát:

Yên:

- Đường về quê mẹ bao xa/ Đã qua bao núi, đã qua bao đồi/Sông Trinh, núi Bảng đây rồi/ Đường xưa lối cũ khiến tôi rộn ràng.

(Quay phía trong gọi)– Mình ơi! Vân ơi! Tới nơi rồi.

Vân:

(Bước ra nhìn bốn phía, bâng khuâng)

(Nói chèo)- Ôi! Đã tới đường xưa lối cũ/ Mà bỗng dưng lệ ứa hàng mi/ Mừng mừng tủi tủi chẳng biết nói chi/ Quê hương ơi, hãy tha tội cho đứa con bất hiếu!

(Nói vần)- Bà con ơi! Em là Vân, đã hơn hai mươi năm xa quê biệt xứ/ Nay trở về nơi đất cũ làng xưa/ Cảnh vật đổi thay ôi thật không ngờ/ Mọi điều trông thấy cứ như giấc mơ trong cổ tích/ Còn đâu nữa những nhà tranh vách đất/ Đã thay vào những mái bằng, mái ngói tường xây/ Con đường em đang đi trước kia nhỏ bé, lội lầy/ Chứ phải đâu đường trải rộng thế này/ Xe máy, ô tô chạy băng băng đến tận cùng xóm nhỏ.

Yên:

- Mình ơi!

(Nói vần) Cách đây mười năm, chuyến tôi về thăm quê lần trước/ Khi huyện nhà vừa mới được trả lại tên/ Cũng đúng mùa này, mùa nước lũ mênh mông/ Dân nơi đây mấy xã vùng trong/ Đời sống nghèo nàn, đa phần chỉ trông vào con cua, con ốc/ Thế mà bây giờ, sau mười năm tái lập/ Bát ngát màu xanh, lúa phủ kín đồng/ Các công sở, cơ quan, trạm xá, nhà trường/ Cơ sở hạ tầng, điện đường đã được đầu tư thích đáng/ Yên Mô ơi! đất mẹ ơi!

(ngâm xổng) Con đã thấy ở ngày mai tươi sáng/ Cái đói nghèo đang dĩ vãng lùi xa/ Cái ấm no đang đến với mọi nhà/ Và sức trẻ đang tạo đà cất cánh.

Vân:

- Mình ơi!

Nơi ta vừa đi qua, trước đây là cánh đồng một vụ/ Thế mà nay đê đập vững vàng/ Biến nơi này thành hồ chứa nước lợi ích rõ ràng/ Khỏi lo hạn hán, khỏi lo úng lụt.

Yên:

- Đó là hồ Yên Thắng.

(Khoát tay chỉ)Còn đây là hồ Đồng Thái Yên Đồng/ Hơn 500ha, dài , rộng, mênh mông/ Vừa là nơi thả cá, vừa là khu du lịch sinh thái của một vùng non xanh nước biếc.

Vân:

- Những đứa con xa quê xin chúc mừng đất mẹ!

Yên:

- Nào, ta tiếp tục đi tới nhà thầy Trần Việt mình ơi!

(Gọi ra ngoài) - Chú Sáu Lém ơi, ta đi thôi!

Sáu Lém:

 (Vào) - Vâng. Xin mời ông bà ra xe ạ!

Yên:

- Mà này chú Sáu!

Sáu Lém:

- Dạ, ông gọi con!

Yên:

- Từ Cần Thơ ra đây. Suốt dọc đường lúc nào thấy chú cũng luôn mồm luôn mép/ Hôm nay về đến quê tôi bỗng thấy chú im lời/ Và nét mặt trông có vẻ chẳng được vui/ Hẳn phải có điều gì uẩn khúc.

Sáu Lém:

- Dạ thưa! Kể từ khi lão gia Đại Phú và cậu Hai Cá/ Cho con sang hầu hạ ông bà/ Vừa là lái xe vừa là vệ sĩ/ Tính đến nay đã mười năm có lẻ. Điều đó chứng minh rằng: Cậu Hai con đã yêu cô Xuân Thơ đến cháy ruột cháy gan/ Suốt ngày đêm cậu con chỉ nghĩ đến nàng/ Và ước nguyện đôi bạn trẻ sẽ thành phượng loan duyên nợ.

(Với khán giả)- Thưa bà con! Cậu Hai con với cô Xuân Thơ cùng là học sinh trường huyện/ Học hết cấp ba cô Xuân Thơ thi đỗ vào Đại học Nông nghiệp I ở Gia Lâm/ Còn cậu Hai con hỏng thi nên ở nhà và thành một thương nhân/ Chuyên xuất nhập cá Tra, cá Ba Sa được bà con gần xa ngưỡng mộ.

Yên:

- Chúng tôi biết và luôn hàm ơn Lão gia Đại Phú/ Cũng đồng thời rất yêu quý anh Hai/ Sở dĩ vợ chồng tôi có được như ngày nay/ Chính là nhờ cái tâm, cái tài của hai cha con ông chủ.

Vân:

- Cũng vì thế mà vợ chồng tôi đã hứa/ Sợi tơ hồng sẽ se chặt cho anh Hai Cá với Xuân Thơ.

Sáu Lém:

- Thưa ông bà! Hôm nay về tới đất Yên Mô/ Con nghe phong thanh cô Xuân Thơ hình như cũng đã có người thương cùng quê, cùng trường, cùng khóa.

(Hát hề)Thế là: công cậu bắt tép nuôi cò/ Cò ăn cò lớn cò dò lên cây/ Bây giờ cò đẹp phây phây/ Đủ lông, đủ cánh cò bay mất rồi/ Ớ cậu ơi là cậu.

Yên:

- Chú cứ điện ngay về cho anh Hai Cá/ Xin cứ hãy đợi chờ, chúng tôi không phải kẻ bội ơn.

(Hát): Dẫu chưa thuận gió xuôi buồm/ Tôi tin chèo lái vẫn còn vững tay.

Yên – Vân:

(cùng hát) - Hạnh phúc các con chúng tôi quyết đong đầy.

Sáu Lém:

Dạ vâng ạ. Con xin làm ngay tức khắc theo đúng ý của ông bà. (Sáu Lém mở láp-tốp và đánh máy chữ gửi đi)

Yên:

- Nào, bây giờ chú đưa chúng tôi tới nhà thầy Việt.

Sáu Lém:

- Con mời ông bà ra xe ạ. (Họ cùng đi khuất. Tắt đèn)

(Nhạc nền, ánh sáng bừng lên. Nhà thầy giáo Việt.)

Thơ:

(Hốt hoảng chạy vào van xin rối rít)- Ôi! Ông bà ơi!/ Bà Thủy ơi, ông Việt ơi, cứu cháu!/ (Thầy Việt và bà Thủy từ trong bước ra)

Thầy Việt:

- Cháu là ai?

Bà Thủy:

- Cháu làm sao mà lại phải cứu cháu?

Thơ:

- Dạ thưa ông bà! Cháu là Thơ- Lê Thị Xuân Thơ, con gái bố Yên và mẹ Vân đấy ạ.

Việt - Thủy:

- Ồ, thế hả?

Thơ:

- Dạ thưa, ở Cần Thơ, học hết phổ thông, cháu thi vào đại học/ Cháu học trường Nông nghiệp I ở Gia Lâm/ Suốt bốn năm cháu đèn sách chuyên cần/ Nay cháu đã có bằng cử nhân Kỹ sư chăn nuôi ông bà ạ.

Việt - Thủy:

- Thế là tốt quá rồi.

Thơ:

- Dạ thưa ông bà! Trong thời gian học tập, cháu gặp được bạn trai/ Anh cùng khóa, cùng khoa, lại cùng quê của bố mẹ cháu.

Thầy Việt:

- Bạn trai cháu có phải là Phan Thái, đúng không?

Thơ:

- Dạ thưa đúng ạ. Và chúng cháu có ý định sẽ về quê lập nghiệp ạ.

Thầy Việt

- Ôi, bà Thủy ơi, bà Việt ơi, tuyệt vời rồi!

Bà Thủy:

- Chúng mình ăn lành ở hiền nên đã nên duyên nên phận

Thơ:

- Nhưng ông bà ơi!

Việt - Thủy:

- Sao?

Thơ:

- Bố mẹ cháu đang từ Cần Thơ ra để bắt cháu phải quay vào nơi miền đất hứa, để gả cháu cho con trai ông Hai Lúa, để thỏa tình hai gia đình đã hẹn hò giao ước từ xưa (Bỗng có tiếng còi xe ngoài ngõ. Thơ rối rít)Bỗ mẹ cháu sẽ tới đây ngay lập tức bây giờ/ Ông bà ơi, hãy cứu cháu!

Thầy Việt:

- Thôi được. Bà Thủy, bà hãy tạm đưa cháu Xuân Thơ vào phòng riêng của bà. Tôi sẽ ở ngoài này ứng xử. (Bà Thủy đưa Xuân Thơ vào khuất. Lát sau vợ chồng Yên vào)

Yên- Vân:

- Chúng em chào thầy ạ!

Thầy Việt:

- Ô, thầy chào hai em,

Yên:

- Thế là nhà thầy cũng đã sửa sang, xây cấy lại/ Một căn nhà mái bằng khang trang vững trãi/ Mọi tiện nghi trong nhà em thấy cũng đủ dùng.

Yên- Vân:

- Xin chúc mừng! Chúng em xin thực sự chúc mừng!

Thầy Việt:

- Cảm ơn các em! Thế hai em về thăm quê được mấy hôm rồi?

Yên:

- Dạ thưa thầy, chúng em mới về hôm qua/ Nhưng vì cô Vân đã hai mươi năm, nay mới trở lại quê nhà/ Tiện có xe, em đưa Vân đi thăm một số nơi trong huyện/ Để nhớ lại một thời chúng em có những kỉ niệm xưa.

Thầy Việt:

- Thế Thanh Vân, cô học trò giỏi văn có những cảm nhận gì?

Vân:

- Dạ thưa thầy! Em những tưởng mảnh đất quê ta, đất đói nghèo cố hữu/ Đời nối đời không thể ngước mặt lên (Hát)- Dẫu cho chân cứng đá mềm/ Cái nghèo vẫn cứ triền miên tháng ngày/ Đâu ngờ lại có hôm nay/ Huyện nhà đất đã đơm đầy quả hoa/ Niềm vui khiến em đôi mắt cứ lệ nhòa.

Thầy Việt:

- Đó là nhờ có Đảng và Nhà nước ta soi đường chỉ lối/ Hướng dẫn nông dân đổi mới cách làm ăn/ Lại nhờ có kiến thức khoa học kĩ thuật giỏi của lớp cán bộ trẻ từ xã đến huyện, tỉnh nhà/ Nên mọi tiềm năng được đánh thức thăng hoa/ Đảng và dân chung một khối đã tạo đà cất cánh.

(Ngâm xổng) - Đã nhìn thấy những cánh đồng mười tấn/ Thấy những hộ giàu đã từ đất đi lên/ Đã thấy tuổi xuân chí vững gan bền/ Thấy huyện nhà ngày một thêm khởi sắc.

Vân:

- Thầy ơi, về nhìn thấy quê hương, em cảm thấy như mình có lỗi.

- Lỗi đã để mất niềm tin, lỗi đã để cái giàu sang che khuất tầm nhìn.

Thầy Việt:

- Thế các em về thăm quê còn định ở nhà bao lâu nữa?

Yên:

- Dạ thưa thầy! Ngoài việc về thăm quê lần này, chúng em còn một việc phải làm/ Đó là chúng em sinh được cô con gái, đặt tên cháu Xuân Thơ/ Cháu vừa xinh lại sáng dạ không ngờ/ Nên ông Hai đã nhắm cháu cho con trai ông ngay từ tấm bé/ Thầy cũng đã biết/ Vợ chồng em có hàm ơn với ông Hai Lúa/ Nên chúng em đã hứa và vui vẻ bằng lòng giao ước chuyện nhân duyên.

Thầy Việt:

 

 

 

 

 

 

- Người sống biết mang ơn và biết trả ơn là người có văn hóa/ Nhưng vì hàm ơn mà đem chuyện nhân duyên gán gả/ Thì hành vi này đáng đả phá, đáng chê/ Cháu Xuân Thơ, một cô gái đồng quê/ Có bản lĩnh, có tình yêu chân chính/ Có tầm nhìn của lớp trí thức hậu sinh/ Thầy nâng niu và trân trọng mối tình/ Cô kỹ sư chăn nuôi hợp duyên cùng chàng kỹ sư nuôi trồng thủy sản/ Cùng quyết tâm đem kiến thức của mình về lập nghiệp tại quê/ Để giúp nông dân tạo thêm nghiệp thêm nghề/ Để cái khó, cái nghèo xóa đi vĩnh viễn.

Vân – Yên:

 

Thái – Thơ:

- Thưa thầy. Đúng là chúng em sai rồi. (Vừa lúc này bà Việt dẫn Thái và Thơ bước ra. Thơ và Thái đến quỳ xuống trước hai bố mẹ Yên – Vân)

- Xin bố mẹ hãy tha lỗi cho chúng con!

Vân:

(Nâng Thái và Thơ dậy)- Các con không những không có lỗi/ Mà đã làm được cái việc đem hành trang kiến thức/ Đóng góp với đời, đóng góp với quê hương/ Như vậy là các con đã hơn hẳn bố mẹ rồi.

Vân – Yên:

- Bố mẹ mừng cho các con.

Thái – Thơ:

- (Sung sướng) Ôi. Chúng con xin biết ơn bố mẹ!

Vân;

(Với Yên)- Mình ơi, em tin chàng trai Hai Cá và lão gia Đại Phú đều là người hiểu biết, chắc sẽ không trách cứ gì đâu.

Yên:

- Tôi cũng tin như vậy.

Thầy Việt:

(Với khán giả) Bà con ơi, các bạn ơi, anh chị em ơi!/ Tình yêu cũng cất cánh rồi/ Quê hương đã thấy rạng ngời tương lai/ Hạnh phúc ấm no sẽ mãi mãi lâu dài

(Dàn múa hát ùa vào. Tất cả múa hát từ khúc)Cất cánh bay cao/ Ngắm nhìn đồng quê tươi đẹp/ Lúa thơm hương mượt mà/ Cây trái đơm hoa. Muôn nhà vui hòa ca/ Đàn cò nghiêng cánh soi bóng xuống dòng mương/ Như bức tranh thủy mạc quê nhà.

thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re

Tin cũ hơn: