Tác giả Đinh Thái Cự

Email In PDF.

 

Tác giả: Đinh Thái Cự (bút danh: Thái Cự, Thái Vũ)

Sinh năm: 1941

Nguyên quán: xã Ninh Khang, Hoa Lư, Ninh Bình

Công tác đã qua: Từ năm 1963 là giáo viên, từ năm 1964 đến 1974 đi bộ đội chiến trường miền Nam, từ năm 1975 làm giảng viên trường chính trị Hà Nam Ninh, Trưởng Ban Tuyên giáo, Nguyên Trưởng Ban Tổ chức, Nguyên Phó Bí thư Thị ủy, Chủ tịch HĐND thị xã Ninh Bình. Hội viên bộ môn thơ, Hội VHNT Ninh Bình.

Do tuổi cao, bệnh trọng, tác giả đã từ trần ngày 25/2/2015 (tức ngày 7 tháng Giêng năm Ất Mùi)

 

ĐẶNG ÁI THI

                                  Vĩnh biệt

                                 (Văn viếng đồng chí Đinh Thái Cự)

 

Hội hưu Dục Thúy ngỡ ngàng tin

Đinh Thái thi nhân đã viễn hành

Chính khách Thành Ninh quy xứ Lạc

Phó quyền chủ nhiệm biệt quê sinh

Nguyên Tiêu bài Cố ai người đọc?

Thời sự diễn đàn bặt tiếng huynh

Đồng chí, đồng thân thương thấm lệ

Cầu huynh siêu thoát cõi Cao Minh!

            Thành phố Ninh Bình 26.02.2015

        08.Giêng Ất Mùi

                               

 

 

NGUYỄN KHẮC THIỆU

Sống chỉn chu, viết chầm chậm nhưng chắc chắn

Ấy là tôi nói về một người bạn của tôi: Anh Đinh Thái Cự. Sinh ra ở một vùng quê nghèo, làng La Phù, xã Ninh Khang, huyện Hoa Lư, vùng chiêm trũng, nơi có cánh đồng xưa chưa mưa đã úng, chưa nắng đã hạn. Đầu những năm năm mươi của thế kỷ trước, anh là lớp học sinh đầu tiên của trường "Chùa Bát" Ngôi trường phổ thông cấp hai ấy khi mới mở còn học ở chùa Phúc Chỉnh, sau này dừng chân ở chùa Bát (Địa điểm của trường Lắp máy bây giờ) Học xong chương trình phổ thông cấp II anh đi học sư phạm, ra dạy học vào năm 1963, được mấy năm, theo tiếng gọi của tiền tuyến lớn miền Nam, anh tạm thời xa nghề "Gõ đầu trẻ" lên đường đánh giặc cứu nước. Gần mười năm lăn lộn trên chiến trường, được xuất ngũ năm 1974, anh được trở về và điều động về làm giáo viên trường chính trị tỉnh hợp nhất Hà Nam Ninh. Gõ đầu "Người lớn" được mấy năm anh được điều động về làm Trưởng Ban tuyên giáo, chuyển làm Trưởng ban Tổ chức rồi được bầu làm Phó Bí thư Thường trực, Chủ tịch HĐND thị xã (Nay là thành phố Ninh Bình).

Khi còn công tác, hay sau này gặp lại những đồng chí, đồng nghiệp, dân thường, ai cũng nhớ anh là một con người có tác phong giản dị, chỉn chu, dễ gần, dễ mến. Giải quyết công việc thận trọng, kết quả nhanh gọn và chắc chắn. Anh nghỉ hưu vào năm 2001, thì chỉ vài năm sau câu lạc bộ Thúy Sơn đã mời anh ra làm việc, nhận chức Phó Chủ tịch Câu lạc bộ. Nhớ lại từ đầu những thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, trên báo Ninh Bình, tạp chí văn hóa của tỉnh và một số tờ báo của Trung ương người ta thấy xuất hiện tác giả khi thì lấy trên thật là Thái Cự, lúc bút danh là Thái Vũ. Tác phẩm tuy không nhiều nhưng nội dung khá sâu sắc, phản ánh chủ đề đấu tranh thống nhất đất nước và xây dựng hậu phương miền Bắc. Khi được xuất ngũ về quê hương dù bận công tác anh viết nhiều và đều tay hơn. Nhiều người tưởng như anh đã là hội viên Hội văn nghệ của tỉnh. Vốn tính chỉn chu và chắc chắn, mãi đến năm 2001 vào tuổi sáu mươi, anh mới đầu đơn gia nhập và trở thành hội viên của Hội.

Tuy có phần chậm chạp nhưng trong vòng gần chục năm anh cho ra đời hai tập thơ: "Gọi mùa" và "Miền ký ức" thơ như con người anh viết gọn gàng cô đọng, có sức lay động tâm hồn người đọc. Đúng là quý hồ tinh, bất quý hồ đa. Tôi nhớ mãi bài thơ "Hơi sương" trong đó có những câu thật sâu lắng:

Sớm mai ánh mặt trời lên

Long lanh hạt ngọc - sương đêm đâu còn

Thấm vào lộc biếc chồi non

Trong cơn gió thoảng đã mòn hơi sương.

Có cái gì đó trong tâm hồn con người nhỏ nhoi trước bao la của vũ trụ thật buồn. Và khi đã bước vào tuổi "Lục thập bất nhập đình chung" thì những đêm ít ngủ nghe tiếng lá rơi "Giật mình tỉnh giấc biết trời sang thu" thu đây vừa là đất trời, vừa là đời người vậy, vì "Chải đầu tóc đã sang thu nửa phần" Tôi đoán những năm gần đây anh có nhiều đêm như vậy, thao thức với cuộc đời, chắt từ cuộc đời để có những câu thơ như vậy. Nghĩ về anh đến đây tôi lại nhớ đến cách đây gần một nghìn năm Mãn Giác Thiền sư cũng có tâm trạng... u buồn khi cuộc đời đã mãn chiều xế bóng nhưng vẫn bừng lên ở tương lai.

Đừng tưởng xuân tàn, hoa rụng hết

Đêm qua, hiên trước một nhành mai.

Thì ra tâm trạng của người thơ dù sống cách xa nhau nhưng có gì rất giống nhau, có khác chăng là ở cung bậc mà thôi.

Anh ra nhận công việc ở Câu lạc bộ được mấy năm thì cái quy luật "Sinh, lão, bệnh..." của đời người đã ập đến. Dĩ nhiên ai rồi cũng thế, có điều ở anh hơi vội. Nghe tin anh ốm, tôi có đến với anh được vài lần. Nhưng ấn tượng nhất là lần cùng Lâm Xuân Vi, Thanh Thản, tổ thơ chúng tôi đến thăm, thấy chúng tôi, anh ra đón, săm sắm nhanh nhẹn cứ như là người khỏe, chúng tôi đã thấy mừng và chúc sớm gặp nhau nơi công đường. Thế rồi tại hội nghị gặp nhau cuối năm do Hội Văn học Nghệ thuật tổ chức, nhìn ngơ ngác chẳng thấy anh đâu, người nhạy cảm một tí cảm thấy chột dạ... và... đón xuân Ất Mùi được một tuần thì bạn bè truyền tin cho nhau: Thái Cự đi... vào ngày...

Bạn bè đến viếng anh, nhiều người không cầm được nước mắt, Chủ tịch Câu lạc bộ Thúy Sơn đến viếng đọc mãi không nổi bài thơ viếng. Tôi cũng vậy, thương nhớ khôn nguôi một người bạn "Sống chỉn chu, viết chậm chậm nhưng chắc chắn...”.

 

 

thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re thiet ke ong nhua tai tphcm mua bán đàn guitar tai tphcm du an Can ho Scenic Valley phu my hung mua container văn phòng gia re